Skip to main content

Featured

TIỂU ĐƯỜNG THAI KỲ VÀ BÀI HỌC VỀ DINH DƯỠNG

Trong thời gian mang thai mình bị tiểu đường thai kỳ - một dạng rối loạn nhẹ về insulin và dung nạp đường khi mang thai. Thường thì sau khi sinh em bé, tiểu đường thai kỳ sẽ hoàn toàn hết và có thể trở lại ăn uống như bình thường. Tuy nhiên, trong thời gian mang thai, chuyện ăn uống và đường huyết phải hết sức chú ý vì tiểu đường thai kỳ sẽ có nhiều tác hại không tốt nếu không được kiểm soát. Ví dụ như em bé dễ bị to quá mức hay lúc vừa sinh ra bị tụt đường huyết. Nghiêm trọng hơn là em bé có thể bị tiểu đường tuýp 1 - tiểu đường ngay từ lúc sinh ra. Dạng như khi mang thai cơ thể mẹ bị rối loạn, nên đường không được điều tiết và hấp thụ trực tiếp vào máu và em bé được nuôi bằng lượng máu này.  Thử thách của chuyện bị tiểu đường thai kỳ là làm sao vừa kiêng khem mà vẫn phải đảm bảo dinh dưỡng cho em bé. Đặc biệt khi mang thai, thói quen và nhu cầu ăn uống thay đổi khá nhiều. Có những món không ăn được, ngược lại có những cơn thèm khó cưỡng. Mình trong thời gian đó, mỗi ngày trước và...

Hoang mang


Hôm nay nhận được tin nhắn. Bạn hỏi mình, sống để làm gì chết để làm gì...Thật là mình biết là bạn đang băn khoăn, đang hoang mang gì đó. Nhưng thực tình mình cũng không biết trả lời sao, nên nói với bạn lời gì. Vì thực sự có những lúc mình cũng nghĩ thế và rồi tự quên đi chứ không tìm ra câu trả lời. Nhiều lúc chạy chạy phăng phăng trên đường, cũng không hiểu mình chạy đi làm gì. Tối về mệt vả cũng không hiểu vì sao mình lại phải thế. Hiện tại nhiều lúc ngồi chong lưng cả ngày, cặm cặm cụi cụi rồi lại thấy hoài nghi về mình, về khả năng, về con người của mình. Tất cả là vì cái gì nhỉ ?
Lúc học thì cố học cho giỏi thêm tí, lúc làm thì cố làm sao cho việc hoàn thành. Có lẽ tất cả cũng chỉ vì hai chữ "thành công" cũng vì ai cũng khắc khoải trên con đường kiếm tìm hạnh phúc mà thôi. Uhm, ai cũng muốn hạnh phúc. Có hạnh phúc giản đơn, có hạnh phúc ngập tràn cũng có hạnh phúc mà ta cứ mãi tìm kiếm. Rồi có lúc cũng không biết mình đang tìm kiếm gì.


Hôm nay nhìn thấy chị bạn che tay trên mặt và chạy vào toilet, hai mắt ướt đẫm. Lý do thì mình cũng không biết, chị bạn ấy mình cũng mới quen, và mình cũng không đến hỏi. Nhìn chị ấy khóc mà mình thấy buồn buồn. Nhưng chắc mình cũng không nên hỏi lý do. Muốn nói một câu an ủi nhưng rồi lại thôi. Có lẽ không phải nỗi buồn nào cũng có thể an ủi bằng một vài lời. Mà mình với chị ấy cũng chưa đủ thân. Có lẽ không phải vấn đề nào cũng có cách giải quyết. Vì bản thân mình, rồi đây cũng sẽ đối diện với những niềm riêng tư, với vấn đề của mình. Không thể để bộ mặt tội nghịp cho người khác thương cảm. Ai cũng phải dũng cảm cũng phải mạnh mẽ để đối mặt với đời, để đối mặt với người.


Bạn ơi, chị ơi...


Lúc nào cũng có Ngọc ở đây...take my hand of you feel scared.
Viết ngày 4.4.2011

Comments

Popular Posts