Skip to main content

Featured

TIỂU ĐƯỜNG THAI KỲ VÀ BÀI HỌC VỀ DINH DƯỠNG

Trong thời gian mang thai mình bị tiểu đường thai kỳ - một dạng rối loạn nhẹ về insulin và dung nạp đường khi mang thai. Thường thì sau khi sinh em bé, tiểu đường thai kỳ sẽ hoàn toàn hết và có thể trở lại ăn uống như bình thường. Tuy nhiên, trong thời gian mang thai, chuyện ăn uống và đường huyết phải hết sức chú ý vì tiểu đường thai kỳ sẽ có nhiều tác hại không tốt nếu không được kiểm soát. Ví dụ như em bé dễ bị to quá mức hay lúc vừa sinh ra bị tụt đường huyết. Nghiêm trọng hơn là em bé có thể bị tiểu đường tuýp 1 - tiểu đường ngay từ lúc sinh ra. Dạng như khi mang thai cơ thể mẹ bị rối loạn, nên đường không được điều tiết và hấp thụ trực tiếp vào máu và em bé được nuôi bằng lượng máu này.  Thử thách của chuyện bị tiểu đường thai kỳ là làm sao vừa kiêng khem mà vẫn phải đảm bảo dinh dưỡng cho em bé. Đặc biệt khi mang thai, thói quen và nhu cầu ăn uống thay đổi khá nhiều. Có những món không ăn được, ngược lại có những cơn thèm khó cưỡng. Mình trong thời gian đó, mỗi ngày trước và...

Tuổi thơ trong tôi là...

Tuổi thơ của mình là những ngày nắng vàng và đất đỏ. Mình sống ở vùng quê, nên thuở nhỏ đi chơi rất nhiều: sang nhà hàng xóm chơi, đi lên rẫy, đi lang thang khắp xóm làng. 

Nơi mình ở là một khu độc lập, không quá nhiều nhà. Mỗi ngôi nhà là một điều bí ẩn đối với mình, và lúc nhỏ mình tự hào vì đã đi không sót một nơi nào. Có ngôi nhà của Bác Thương âm u suốt năm không mở cửa, ngôi nhà của bác Cả sạch bóng không một chiếc lá rụng,...

Rồi nào là những cuộc phiêu lưu, đi đến những nơi xa nhà mình mấy cây số, nào là những buổi chơi đồ hàng bất tận. Nhiều lúc thấy tiếc vì mình không được học đàn, học múa, luyện tiếng Anh như các bạn. Nhưng mình nghĩ, không phải ai cũng được trải qua những cảm giác khám phá ngộ nghĩnh như vậy. Cúng như có thể cảm nhận được buổi trưa đầy nắng gắt, hay buổi chiều mát rượi đi thả diều. 

Và trong mỗi cây cỏ, mỗi hòn gạch đều có kinh hồn của nó. Vì nó từng là "ớt", là "thịt, là "rau" cho buổi chơi đồ hàng, từng là những nhân vật trong cây chuyện trò chơi của mình. Mình không chơi búp bê mà lấy mảnh gạch làm nhân vật. 

Tới giờ nhìn trời mưa, mình vẫn muốn chạy ào ra tắm mưa, rồi nhớ những cánh phượng chảy thành dòng trên sân trường cấp 1,...

Tuổi thơ của mình vậy đó, không kế hoạch lo toan gì, không bận rộn, không áp lực học tập, chỉ có chơi đìa, chỉ có lang thang khắp xóm. Tuổi thơ đã đi qua, và mình giờ phải nỗ lực để hàng thiện những kỷ năng mà hồi nhỏ không làm.


Nhưng mình không thấy có gì hối tiếc, vì mình còn lại những kỷ niệm, những cảm giác tinh tế. Nó mang đến cho mình những cách nhìn, cách nghỉ có khi hơi lạ nhưng không phải ai cũng có. 

Và những cái hồn mà thuở nhỏ mình trao cho những vật vô tri, là cho thế giới xung quanh luôn sống động trong suy nghĩ của mình dù mình đã lớn, dù mình giờ đây nấu ăn bằng nồi nhôm và thịt, và rau thật chứ không phải là cỏ, là hột bơ nữa. 


Viết ngày 7.9.2009

Comments

Popular Posts