Skip to main content

Featured

TIỂU ĐƯỜNG THAI KỲ VÀ BÀI HỌC VỀ DINH DƯỠNG

Trong thời gian mang thai mình bị tiểu đường thai kỳ - một dạng rối loạn nhẹ về insulin và dung nạp đường khi mang thai. Thường thì sau khi sinh em bé, tiểu đường thai kỳ sẽ hoàn toàn hết và có thể trở lại ăn uống như bình thường. Tuy nhiên, trong thời gian mang thai, chuyện ăn uống và đường huyết phải hết sức chú ý vì tiểu đường thai kỳ sẽ có nhiều tác hại không tốt nếu không được kiểm soát. Ví dụ như em bé dễ bị to quá mức hay lúc vừa sinh ra bị tụt đường huyết. Nghiêm trọng hơn là em bé có thể bị tiểu đường tuýp 1 - tiểu đường ngay từ lúc sinh ra. Dạng như khi mang thai cơ thể mẹ bị rối loạn, nên đường không được điều tiết và hấp thụ trực tiếp vào máu và em bé được nuôi bằng lượng máu này.  Thử thách của chuyện bị tiểu đường thai kỳ là làm sao vừa kiêng khem mà vẫn phải đảm bảo dinh dưỡng cho em bé. Đặc biệt khi mang thai, thói quen và nhu cầu ăn uống thay đổi khá nhiều. Có những món không ăn được, ngược lại có những cơn thèm khó cưỡng. Mình trong thời gian đó, mỗi ngày trước và...

Vì sống là không chờ đợi

Chủ Nhật 15.2

…:chị H có khỏe ko? Mẹ chị thế nào?
Ở đâu, e sẽ qua thăm nhé!

Thứ 2, 3, 4 mỗi ngày bắt đầu từ lúc 6h và kết thúc lúc 12h, với một cơ thể mỏi nhừ. Ngày nào cũng chạy bơ bơ ngoài đường, tối về vừa ăn cơm vừa check mail.

Thứ 5, buồn bã, ngồi xem TV xả xì trét, ko muốn làm gì cả.

Thứ 6, mai mình đi Vũng Tàu rồi, chiều CN mới về, có việc gì làm cho nốt. Lại chạy vòng lên vòng xuống cái đường Phan Đăng Lưu kẹt xe, gửi tiền thì cũng gửi lộn. Tối về bị la, mà cũng ko hiểu tại sao mình lại lẩm cẩm đấn vậy.
Chiều thứ 6
AQ: “N về nhắn tin liền cho anh nhe”

Mình đã linh tính chuyện gì rồi. Cái chuyện mà mình đã biết trước nhưng ko ngờ nó lại xảy ra nhanh như vậy. Mình tính sẽ đến thăm người mà mình biết chắc sẽ không còn mấy dịp nữa. Vậy mà, mới thứ 6 thôi…mình vẫn chưa hoàn thành cái chuỗi những ngày bận rộn vô tận của mình…Mình vẫn loay hoay với những chuyện linh tinh mà mình không biết sẽ đi đến đâu…

Liệu cuộc sống có cho mình cơ hội thứ 2?
Mình cuốn quýt, mình vội vã, nhưng có những cái xảy đến…không chờ mình kịp nhận ra. Suốt mấy tiếng chiều thứ 5 mình ngồi xem TV gặm nhấm nỗi chán chường của mình!

Chiều chủ nhật.
Có mặt ở thành phố lúc 5h15p, đi nhà thờ, chạy vội về nhà, ăn cơm qua loa. 
“AQ chỉ e đường qua nhà chị H đi”, “ko, chị H ở nhà dưới Xuân Lộc”. Mai là thứ 2, không còn kịp nữa rồi…từ đây xuống Nam Hà…

Gọi điện thoại “ Xin chia buồn với H và gia đình.H à, có khỏe không?, người đến viếng có đông không? H ăn cơm chưa?nhớ giữ gìn sức khỏe nhé!”. Nói gì nữa đi…ko biết nói gì đây dể chuộc lại cái thờ ơ của mình.
Moi thứ cứ diễn ra, như đã sắp đặt trước và mình ko có một chút thời gian để làm được gì. Bởi ngay từ đầu, mình đã là một đứa thờ ơ. Liệu cuộc sống có cho những kẻ thờ ơ như vậy một cơ hội để thể hiện sự quan tâm ko?

“Em xin lỗi, em xin lỗi H à”
Giá như e có thể làm được gì, khi H đang phải đối diện với bao khó khăn lúc này.

Chúa ơi! Người có đợi con không?

Viết ngày 25.2.2009

Comments

Popular Posts