Skip to main content

Featured

TIỂU ĐƯỜNG THAI KỲ VÀ BÀI HỌC VỀ DINH DƯỠNG

Trong thời gian mang thai mình bị tiểu đường thai kỳ - một dạng rối loạn nhẹ về insulin và dung nạp đường khi mang thai. Thường thì sau khi sinh em bé, tiểu đường thai kỳ sẽ hoàn toàn hết và có thể trở lại ăn uống như bình thường. Tuy nhiên, trong thời gian mang thai, chuyện ăn uống và đường huyết phải hết sức chú ý vì tiểu đường thai kỳ sẽ có nhiều tác hại không tốt nếu không được kiểm soát. Ví dụ như em bé dễ bị to quá mức hay lúc vừa sinh ra bị tụt đường huyết. Nghiêm trọng hơn là em bé có thể bị tiểu đường tuýp 1 - tiểu đường ngay từ lúc sinh ra. Dạng như khi mang thai cơ thể mẹ bị rối loạn, nên đường không được điều tiết và hấp thụ trực tiếp vào máu và em bé được nuôi bằng lượng máu này.  Thử thách của chuyện bị tiểu đường thai kỳ là làm sao vừa kiêng khem mà vẫn phải đảm bảo dinh dưỡng cho em bé. Đặc biệt khi mang thai, thói quen và nhu cầu ăn uống thay đổi khá nhiều. Có những món không ăn được, ngược lại có những cơn thèm khó cưỡng. Mình trong thời gian đó, mỗi ngày trước và...

Có niềm vui nào bằng tâm trạng của một đứa trẻ xem múa Lân


Hôm nay mọi người trong công ty ngồi quây quần chia sẻ đầu năm. Hình như Tết là ngày của sum họp, mọi câu chuyện đều xoay quanh đề tài gia đình. Mình cũng muốn chia sẻ chuyện về đứa cháu nhỏ của mình nè.

Cháu mình có sở thích xem Múa Lân nhưng rất nhát, nghe tiếng trống thùng thùng là lòng nôn nao, đến khi thấy Ông Lân hay là Ông Địa là khóc thét lên ngay. Năm nay, chị mình động viên: “Con đừng sợ, con cầm bao lì xì đưa Ông Lân đi, Dì sẽ đứng bên cạnh nắm tay con nha!”. Chị mình động viên mãi, cháu mình mới dám cầm bao lì xì chờ Ông Lân tới. Nghe tiếng trống gần gần đến nhà thì nôn nao lắm, đến khi đoàn Lân tiến vào đầu ngõ tự dưng quay lưng bỏ chạy. Chị mình phải kéo tay lại, động viên tinh thần.

Đoàn lân tiến vào, cháu nhỏ vừa sợ sợ nhưng vẫn rất vui cười tít mắt cầm bao lì xì tặng hớn hở ra mặt. Đến khi đoàn Lân đi rồi, nhưng vẫn rất vui. Buổi chiều khi đoàn Lân về đi qua ngỏ, cháu mình còn đòi kêu vào nữa. Đến bữa cơm thì dè dặt lại nói với chị mình “Dì ơi, mình mời Ông Lân vô ăn cơm được không?”. Chị mình phải lấy lí do là Ông Lân phải về nhà với mẹ tắm rửa đón Giao Thừa nữa. Thế là đứa cháu nhỏ lại tiếp tục hỏi “Giao Thừa là gì ạ?”,…

Niềm hân hoan của đứa cháu nhỏ xem múa Lân làm mình cũng vui lây. Có niềm vui nào bằng niềm vui của trẻ con xem múa Lân nhỉ! Cháu mình tuy nhát nhưng vì quá mê chơi, quá háo hức, hăm hở nên vượt qua mọi sợ hãi. Cuối cùng cũng chiến thắng được và tận hưởng niềm vui một trải nghiệm mới. Hình như khi lớn lên, người ta cũng vẫn còn những nỗi sợ không phải những cái mơ hồ như là Ông Kẹ hay ông Bao Bị những nỗi sợ giờ đây có tên tuổi: nghĩ đến gia đình, nghĩ đến công việc, nghĩ đến tương lai,…Những lo lắng đôi khi kìm hãm mỗi người khỏi những niềm vui, những đam mê của riêng mình.

Năm mới đến, mình xin chúc mọi người lúc nào cũng trẻ trung, tươi mới, đầy đam mê và nhiệt huyết thực hiện những điều mình mong muốn như tâm trạng của một đứa trẻ xem múa Lân vậy!

Tùng tùng tùng…cắt tùng tùng tùng tùng…

Tp HCM 18.01.2013

Comments

Popular Posts