Skip to main content

Featured

TIỂU ĐƯỜNG THAI KỲ VÀ BÀI HỌC VỀ DINH DƯỠNG

Trong thời gian mang thai mình bị tiểu đường thai kỳ - một dạng rối loạn nhẹ về insulin và dung nạp đường khi mang thai. Thường thì sau khi sinh em bé, tiểu đường thai kỳ sẽ hoàn toàn hết và có thể trở lại ăn uống như bình thường. Tuy nhiên, trong thời gian mang thai, chuyện ăn uống và đường huyết phải hết sức chú ý vì tiểu đường thai kỳ sẽ có nhiều tác hại không tốt nếu không được kiểm soát. Ví dụ như em bé dễ bị to quá mức hay lúc vừa sinh ra bị tụt đường huyết. Nghiêm trọng hơn là em bé có thể bị tiểu đường tuýp 1 - tiểu đường ngay từ lúc sinh ra. Dạng như khi mang thai cơ thể mẹ bị rối loạn, nên đường không được điều tiết và hấp thụ trực tiếp vào máu và em bé được nuôi bằng lượng máu này.  Thử thách của chuyện bị tiểu đường thai kỳ là làm sao vừa kiêng khem mà vẫn phải đảm bảo dinh dưỡng cho em bé. Đặc biệt khi mang thai, thói quen và nhu cầu ăn uống thay đổi khá nhiều. Có những món không ăn được, ngược lại có những cơn thèm khó cưỡng. Mình trong thời gian đó, mỗi ngày trước và...

Mình là Helmi

Có lần Nghiêm Túc hỏi mình tên gì. Mình nói mình tên là Ngọc. Nghiêm Túc hỏi mình có biết tiếng Phần Lan Ngọc là Helmi không. Mình hơi bất ngời vì Nghiêm Túc vốn không biết nhiều tiếng Việt.

Trước giờ ai hỏi mình đều trả lời là Ngọc mặc dù biết chắc là không mấy ai có thể phát âm đúng tên của mình. Nhưng mình vẫn thích nói tên mình là Ngọc không phải Mary hay Anna hay gì gì hết.

Giờ vì công việc nên mình nghĩ đến một cái tên khác dễ nhớ và dễ gọi với mọi người. Mình chọn tên là Helmi. Trong tiếng Phần Lan cũng có nghĩa là Ngọc.

Xin chào! Mình là Helmi


Tháng 2 ở Phần Lan gọi là Helmikuu (Helmi- Ngọc, Kuu- tháng). Tháng đó Tuyết thỉnh thoảng tan, xong lại đông lại thành một khối băng khổng lồ. Trời có nhiều nắng hơn. Những lúc trời nắng hoặc lúc tối có đèn đường, ánh sáng bị phản chiếu làm cho những khối băng lấp lánh. Đi trên đường, mặt đường lấp lánh như cả một kho ngọc khổng lồ. Những đêm tối nếu có tuyết rơi rơi những bông tuyết cũng lấp lánh, giống như nguyên một cơn mưa ngôi sao rơi xuống đường.

Ngày mình mới qua, một chị bạn cũng kể mình nghe về con đường lấp lánh vào mùa Đông và nói về một "Mùa Đông không lạnh". Chị ấy thấy mùa Đông đẹp, mùa Đông ấm áp vì chị ấy nghĩ tới gia đình, nghĩ đến vùng đất này như quê hương mới của mình.

Mình nghĩ đến những con đường đã qua vào những đêm mùa Đông lạnh và bao nhiêu những cảm xúc, những buồn vui khi đó. Mình cũng đã thấy con đường đóng băng lấp lánh, thấy những bông tuyết trắng xoá lấp lánh. Gọi là tuyệt đẹp cũng đúng mà lạnh lẽo cũng đúng.

Thêm một mùa Đông nữa sắp đến. Lá cây sắp bừng lên lần cuối trước khi tàn lụi trơ trọi giữa tuyết trắng. Những con đường sẽ đóng băng, những bông tuyết cũng sẽ lấp lánh nhất là vào những đêm lạnh giá nhất.

Từ giờ những người bạn mới sẽ gọi mình là Helmi. Một cái tên mới cho một chặng đường mới. Mình cũng sẽ luôn gọi tên Helmi để nhắc mình rằng mùa Đông sẽ đẹp, mùa Đông sẽ ấm áp, những bông tuyết cũng sẽ lấp lánh khi mình có bạn bè, khi trong lòng mình có hi vọng.

Comments

Popular Posts